Tôi Được Yêu Vì Chúa Yêu Tôi

Có những lúc, tôi thấy mình mệt. Không hẳn vì công việc quá nhiều, mà vì nhìn thấy con người ta đang sống quá vội. Có những người làm việc ngày đêm, cuối tuần cũng không nghỉ; đi lễ thì vội vàng, có khi đến trễ, có khi không rước lễ, có khi có mặt đó nhưng lòng lại ở rất xa. Tôi đã từng tự hỏi tại sao lại như vậy. Nhưng nếu thành thật hơn, không chỉ là thắc mắc, có lúc, tôi đã khó chịu. Có những tin nhắn của tôi không đủ nhẹ nhàng, có những suy nghĩ của tôi mang nhiều phán xét hơn tôi tưởng. Nhìn lại, tôi nhận ra: người cần được hoán cải trước tiên… chính là tôi.

Trong thinh lặng cầu nguyện, tôi dần nhận ra một điều khiến mình phải dừng lại. Có thể, người ta không thiếu thời gian cho Chúa, nhưng họ đang dùng mọi thứ khác để tránh gặp Ngài. Họ sống vội không hẳn vì cuộc đời quá nhanh, mà vì họ sợ dừng lại. Bởi khi dừng lại, họ phải đối diện với chính mình, với những mệt mỏi mà bản thân không muốn gọi tên, những trống rỗng đang cố lấp đầy, và với những vết thương mà vẫn giả vờ là mình ổn. Có khi, sự thật còn xa hơn thế: người ta không chỉ đang tránh Chúa, mà đang sống như thể Ngài không còn quan trọng nữa.

Lần cuối cùng bạn thật sự dừng lại trước mặt Chúa… là khi nào?

Đối với Thiên Chúa, Ngài không yêu con người chỉ vì họ đang sống đúng, cũng không yêu vì họ sẽ nhanh chóng hoán cải. Ngài yêu vì chúng ta là con của Ngài. Một tình yêu rất kiên nhẫn và âm thầm, như người nông dân cần mẫn “tưới từng luống, san từng mô”, làm cho hạt giống lớn lên ngay cả khi chưa ai nhìn thấy.

Nhìn lại những cuộc gặp gỡ, tôi bắt đầu học lại cách nhìn người khác. Vì, đằng sau một người sống hời hợt có thể là một trái tim đang rất mệt mỏi. Đằng sau một người chỉ lo kiếm tiền có thể là một nỗi sợ về tương lai. Đằng sau một người xa Chúa có thể là một vết thương chưa được chữa lành. Đôi khi, đằng sau chính sự bận rộn của mỗi người là một nỗi sợ rất thật: sợ phải đối diện với chính mình và với Thiên Chúa.

Tôi hiểu rằng tôi không được mời gọi để sửa người khác ngay lập tức, nhưng được mời gọi để yêu họ, ngay cả khi họ chưa thay đổi. Điều đó không dễ, và tôi cũng không dám nói mình đã làm được. Tôi chỉ đang cố gắng mỗi ngày, giữa một bên là con tim muốn yêu và một bên là những phản ứng rất con người của mình. Và có lẽ điều làm tôi phải suy nghĩ nhiều nhất không phải là người khác thay đổi chậm, mà là chính tôi chưa thực sự để Chúa chạm vào lòng mình.

Có thể, điều tôi đang thiếu không phải là thêm nỗ lực… mà là thật sự để Chúa bước vào cuộc đời mình.

Tôi tin rằng khi mình thôi nhìn người khác bằng sự thất vọng và bắt đầu nhìn họ bằng ánh mắt của Thiên Chúa, thì điều đầu tiên được biến đổi không phải là họ, mà là chính mình.

Nếu hôm nay bạn cảm thấy mình xa Chúa, không đủ tốt, hoặc đang sống một cuộc đời quá vội, xin đừng vội kết luận về chính mình. Ngay lúc này, có thể lòng bạn đang rất xa, nhưng Thiên Chúa không ở xa bạn. Ngài đang ở đó, trong chính sự mệt mỏi của bạn, trong những điều bạn chưa dám đối diện, trong một cuộc sống còn nhiều dang dở. Ngài vẫn đang yêu bạn như bạn là.

Nếu bạn muốn bắt đầu lại, không cần bắt đầu bằng một quyết tâm lớn, không phải ngày mai, cũng không phải khi bạn sẵn sàng hơn, mà là ngay hôm nay. Chỉ cần dừng lại một chút, thinh lặng một chút, và nếu bạn muốn, hãy thử nói một lời rất đơn sơ: “Lạy Chúa, xin chạm vào trái tim con.”

Còn tôi, tôi cũng đang học lại cách yêu. Không phải yêu khi mọi sự đã ổn, mà là yêu ngay trong lúc còn rất nhiều điều chưa ổn. Và nếu bạn muốn, chúng ta có thể cùng nhau bắt đầu lại. Chúng ta được yêu… trước cả khi chúng ta thay đổi.

Dominic Thế, S.J.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *