LỄ CHÚA BA NGÔI (2026)

Hiệp Nhất – Yêu thương – Trao hiến

Ngày hôm nay, người ta kết nối với nhau rất nhiều, nhưng cũng cô đơn rất nhiều. Người ta có thể nhắn tin với hàng chục người mỗi ngày, nhưng lại không có ai thật sự hiểu mình. Người ta ngồi chung một bàn ăn nhưng mỗi người nhìn vào một màn hình riêng. Có những người bên ngoài luôn vui vẻ, hoạt động rất nhiều, phục vụ rất nhiều, nhưng đêm về lại cảm thấy lòng mình trống rỗng. Bởi trong lòng họ có nhiều nỗi sợ: sợ bước vào một tương quan thật, sợ bị tổn thương, sợ mất chính mình, sợ bị từ chối. 

Lời Chúa trong Thánh lễ Chúa Ba Ngôi hôm nay mặc khải cho chúng ta hình ảnh Thiên Chúa Ba Ngôi. Chúa Cha trao ban trọn vẹn cho Chúa Con. Chúa Con đón nhận tất cả từ Chúa Cha và hiến dâng tất cả cho Cha. Chúa Thánh Thần là tình yêu sống động nối kết Cha và Con trong sự hiệp nhất hoàn hảo. Thiên Chúa không khép kín trong chính mình, mà Ngài là sự trao ban không ngừng. Vì con người được tạo dựng theo hình ảnh Thiên Chúa, nên con người cũng không thật sự sống nếu chỉ sống cho riêng mình. Có lẽ đó là lý do càng ích kỷ, con người càng cô đơn.

Trong bài đọc I, dân Israel phản bội Thiên Chúa bằng việc đúc và thờ con bò vàng. Đó là một phản bội tận căn. Sau khi được giải thoát khỏi Ai Cập, họ lại quay về thờ ngẫu tượng do chính tay mình làm ra. Nếu là con người, có lẽ chúng ta sẽ nổi giận, sẽ cắt đứt tình yêu với họ. Nhưng Thiên Chúa lại mặc khải chính Ngài là: “Đức Chúa, Thiên Chúa nhân hậu và từ bi, hay nén giận, giàu nhân nghĩa và thành tín.” Như vậy, Thiên Chúa tỏ cho ta thấy Ngài là Thiên Chúa của lòng thương xót. Ngài không dung túng cho tội lỗi, cũng không để tội lỗi trở thành bản án cuối cùng. Có lẽ không ít người hôm nay mang trong mình cảm giác của tội lỗi, bất trung: vì một cuộc hôn nhân đổ vỡ, vì những thất bại, vì những yếu đuối cứ lặp đi lặp lại, vì một đức tin nguội lạnh đã kéo dài quá lâu.

Tin Mừng hôm nay tỏ cho chúng ta biết: “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một.” Ngài không chỉ những người tốt, những người xứng đáng; mà Ngài yêu cả thế gian, một thế gian đầy phản bội, đầy tội lỗi và đầy những vết thương. Tin Mừng nói tiếp: “Thiên Chúa không sai Con đến thế gian để lên án thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con mà được cứu độ.”

Chúa Giêsu không đến để làm cho con người sợ Thiên Chúa, nhưng Ngài đến để tỏ cho con người thấy khuôn mặt thật của Thiên Chúa. Ngài không đứng xa để phán xét, nhưng bước vào thân phận con người. Ngài biết sự mệt mỏi của thân xác con người, Ngài biết cảm giác bị phản bội, biết nước mắt của sự mất mát, biết nỗi cô đơn, biết cả cảm giác bị bỏ rơi,trên thập giá Ngài thốt lên: “Lạy Thiên Chúa, sao Ngài bỏ con?” Thiên Chúa không cứu con người từ bên ngoài đau khổ,Ngài cứu từ bên trong đau khổ.

Đó là tình yêu trao hiến đến cùng. Chính Chúa Thánh Thần là Đấng làm cho tình yêu ấy tiếp tục sống trong Giáo Hội hôm nay. Thánh Thần nối kết những con người rất khác nhau thành một thân thể; chữa lành những chia rẽ âm thầm trong gia đình và cộng đoàn; giúp con người vượt qua cái tôi để học cách lắng nghe, tha thứ và ở lại với nhau.

Trong bài đọc II, thánh Phaolô mời gọi: “Hãy đồng tâm nhất trí, hãy sống hòa thuận.” Hiệp nhất Kitô giáo không phải là ai cũng giống nhau, nhưng là cho dù khác biệt mà vẫn thuộc về nhau. Trong Chúa Ba Ngôi, không Ngôi nào sống cho riêng mình, mỗi Ngôi vị hiện hữu hoàn toàn cho Ngôi khác. Người Kitô hữu cũng được mời gọi sống theo khuôn mẫu Thiên Chúa Ba Ngôi bằng cách: mỗi người học biết xin lỗi, hy sinh và tha thứ cho nhau; mỗi người biết chia sẻ và mang lấy gánh nặng của nhau; mỗi người không chỉ biết nói nhiều về Thiên Chúa mà là sống yêu thương như Thiên Chúa yêu. 

Xin cho mỗi lần chúng ta làm dấu Thánh Giá: “Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần,” chúng ta không chỉ đọc một công thức đức tin, mà là đang bước vào chính sự sống của Thiên Chúa, một sự sống hiệp nhất, yêu thương và trao hiến. Nhờ đó chúng ta cũng được nên một trong tình yêu Thiên Chúa Ba Ngôi.

Dominic Thế, S.J.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *