Chúa Nhật III Phục Sinh A
ĐƯỜNG EMMAUS ĐỜI TÔI
Lời Chúa hôm nay khởi đi từ một biến cố rất lớn: Đức Giêsu đã chết và đã sống lại. Đó chính là nền tảng của đức tin chúng ta. Nhưng điều đáng suy nghĩ không dừng ở biến cố ấy, mà nằm ở một thực tế rất gần với đời sống mỗi người: Đức Kitô đã sống lại, nhưng con người vẫn có thể sống như thể Ngài không hiện diện.
Hai môn đệ trên đường Emmaus không phải là những người xa lạ với Chúa. Họ đã từng theo Ngài, đã từng hy vọng nơi Ngài. Nhưng rồi họ nói một câu rất buồn: “Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng…” Không phải họ mất đức tin ngay lập tức, nhưng họ đã bỏ đi trong âm thầm. Họ không còn thấy ý nghĩa nơi những gì đã xảy ra, nên họ quay trở về với con đường cũ.
Câu chuyện đó có lẽ không xa lạ với chúng ta. Có thể chúng ta vẫn đi lễ, vẫn cầu nguyện, nhưng khi nhìn sâu vào lòng mình, có khi chúng ta cũng phải thú nhận: “trước đây mình đã từng hy vọng.” Đã từng tin, đã từng cảm nhận Chúa gần gũi, nhưng rồi dần dần, những lo toan, thất vọng, mệt mỏi của cuộc sống làm cho ngọn lửa ấy nguội đi lúc nào mà mình không hay.
Tin Mừng kể rằng chính Đức Giêsu đến gần và cùng đi với họ, nhưng họ không nhận ra Người. Điều này cho ta thấy rằng: Thiên Chúa không bỏ họ, nhưng họ không nhận ra Chúa. Không phải vì Chúa vắng mặt, mà vì lòng họ đã đầy những suy nghĩ riêng, những thất vọng, những câu chuyện họ tự nói với nhau. Khi nội tâm bị lấp đầy như vậy, con người không còn chỗ để nhận ra sự hiện diện thầm lặng của Thiên Chúa.
Chúa Giêsu đến không quở trách, mà Ngài hỏi: “Các anh đang nói chuyện gì vậy?” Đó không phải là một câu hỏi để biết thông tin, mà là một lời mời họ quay trở về với chính lòng mình. Và hôm nay, câu hỏi ấy cũng được đặt ra cho mỗi người chúng ta: trong lòng tôi lúc này đang đầy những chuyện gì? Là những lo lắng về công việc, tiền bạc, tương lai? Là những bực bội, tổn thương chưa được chữa lành? Hay là một đức tin đã trở nên nguội lạnh mà chính mình cũng không muốn đối diện?
Chúa giải thích Kinh Thánh cho họ, và lòng họ bắt đầu bừng cháy. Nhưng họ vẫn chưa nhận ra Chúa. Điều này cho thấy một sự thật rằng: hiểu biết thôi thì chưa đủ. Đức tin không chỉ là hiểu về Chúa, nhưng là gặp gỡ một Đấng đang sống. Chỉ khi Chúa bẻ bánh, mắt họ mới mở ra. Trong hành động đó, họ nhận ra một Thiên Chúa hiến mình. Và đó cũng chính là điều đang xảy ra trong mỗi Thánh lễ: Đức Kitô không chỉ được nói đến, nhưng Ngài trao ban chính mình. Thế nhưng, chúng ta có thể tham dự Thánh lễ, nghe Lời Chúa, rước lễ, mà vẫn không thực sự gặp Ngài, nếu tất cả chỉ dừng lại ở thói quen.
Bài đọc II nhắc chúng ta rằng: chúng ta đã được cứu chuộc không phải bằng những gì tạm bợ, nhưng bằng Máu quý giá của Đức Kitô. Khi lãnh nhận Mình Thánh Chúa, chúng ta không thể giữ nguyên con người cũ. Và Đức tin không phải là một cảm xúc thoáng qua, nhưng là một thực tại đòi hỏi một sự thay đổi cụ thể. Hai môn đệ, sau khi nhận ra Chúa, đã lập tức quay trở lại Giêrusalem, ngay trong đêm. Họ không còn là những người bỏ đi, nhưng trở thành những người trở về. Họ không thể tiếp tục sống như trước nữa.
Kính thưa cộng đoàn, có thể mỗi người chúng ta cũng đang ở trên “con đường Emmaus” của đời mình: vẫn giữ đạo, nhưng lòng xa Chúa; vẫn sống, nhưng không còn lửa; vẫn tin, nhưng không còn hy vọng. Nếu vậy, Lời Chúa hôm nay không mời gọi chúng ta làm điều gì lớn lao, nhưng mời chúng ta dừng lại, nhìn lại, và can đảm không tiếp tục bỏ đi nữa. Bởi vì Đức Kitô không chỉ đã sống lại trong quá khứ, nhưng Ngài đang hiện diện, đang đến gần, và đang chờ chúng ta nhận ra Ngài, ngay trong chính đời sống hôm nay, ngay trong lúc này.
Amen.


