CHÚA NHẬT IV PHỤC SINH
Bạn đang nghe tiếng ai? Bạn có muốn quay về không?
Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói: “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi… và theo tôi.” (Ga 10,27). Câu nói này giúpmở ra một vấn đề rất căn bản: đời sống con người không chỉ là việc “có nghe”, nhưng là đang “nghe ai”, và chính điều đó định hướng toàn bộ cuộc đời.
Thực tế cho thấy, con người không sống trong sự im lặng, nhưng luôn bị bao quanh bởi nhiều tiếng nói. Đó có thể là tiếng của công việc thúc đẩy phải làm nhiều hơn, là tiếng của tiền bạc hứa hẹn một sự an toàn, là tiếng của nỗi sợ khiến ta phải chạy theo số đông, hay những lý lẽ quen thuộc của đời sống thực dụng. Những tiếng nói này không hẳn là sai, nhưng khi chúng trở thành tiêu chuẩn quyết định, chúng dần thay thế vai trò của Thiên Chúa trong đời sống. Khi đó, vấn đề không còn là có mục tử hay không, nhưng là đang theo ai.
Tiếng của Đức Kitô lại hoàn toàn khác. Ngài không áp đặt, không gây áp lực, cũng không hứa hẹn điều dễ dàng. Tiếng của Ngài thường nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, như một lời nhắc trong lương tâm: “điều này không đúng”, “con đang đánh mất chính mình”, “hãy quay về”. Chính vì nhẹ nhàng, nên tiếng ấy dễ bị lấn át. Không phải vì ta không nghe được, nhưng vì đời sống đã quá ồn ào, không còn chỗ cho sự thinh lặng.
Lời Chúa hôm nay giúp ta hiểu rõ hơn thực trạng này. Thánh Phêrô trong bài đọc I kêu gọi: “Anh em hãy sám hối.” (Cv 2,38). Và trong bài đọc II, ngài nói: “Anh em như những con chiên lạc, nhưng nay đã trở về với Vị Mục Tử chăm sóc linh hồn anh em.” (1 Pr 2,25). Như vậy, đời sống đức tin không phải là hành trình của những người luôn đúng, nhưng là hành trình của những người có thể lạc đường và được mời gọi trở về.
Điều khó nhất không phải là không nghe được tiếng Chúa, mà là không muốn nghe. Bởi vì nếu lắng nghe thật sự, con người sẽ phải thay đổi. Chính nỗi sợ thay đổi khiến ta bám vào những tiếng nói quen thuộc, dù biết rằng chúng không dẫn đến sự sống.
Vì thế, quay về trước hết không phải là một hành động lớn lao bên ngoài, nhưng là một chuyển động nội tâm. Nó bắt đầu từ việc dám dừng lại. Khi đời sống bị lấp đầy bởi công việc, lo toan và những hấp dẫn bên ngoài, tiếng của Thiên Chúa không biến mất, nhưng bị che khuất. Chỉ khi con người giữ lại một khoảng lặng trong lòng, họ mới có thể thực sự lắng nghe.
Chính trong khoảng lặng đó, một tương quan có thể được khơi lại. Không phải ngay lập tức bằng cảm xúc rõ ràng, nhưng bằng một sự sẵn sàng: sẵn sàng lắng nghe, sẵn sàng được dẫn dắt, và sẵn sàng thay đổi. Đây là bước khởi đầu cần thiết để thoát khỏi những “tiếng nói khác” đang chi phối đời mình.
Điểm cốt lõi của Tin Mừng hôm nay không chỉ là lời mời gọi lắng nghe, nhưng còn là lời hứa: “Tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào.” (Ga 10,10). Đức Kitô không chỉ là Đấng chỉ đường, nhưng là Đấng ban sự sống. Vì thế, quay về với Ngài không phải là một mất mát, nhưng là con đường dẫn đến sự sống đích thực.
Trong Thánh Lễ này, Đức Kitô không chỉ nói, nhưng còn trao ban chính mình. Điều đó cho thấy con người không bao giờ bị bỏ rơi, ngay cả khi họ đã nhiều lần không nghe tiếng Ngài. Vì thế, vấn đề sau cùng không còn là ta đã sai bao nhiêu lần, nhưng là: hôm nay, ta có muốn quay về hay không.
Quay về không đòi hỏi sự hoàn hảo ngay lập tức. Nó bắt đầu từ một lựa chọn rất nhỏ nhưng quyết định: giữa nhiều tiếng nói đang vang lên mỗi ngày, ta chọn dành chỗ cho tiếng của Đức Kitô. Khi còn có thể lắng nghe, dù chỉ một chút, ta vẫn chưa mất Thiên Chúa. Hơn thế nữa, Thiên Chúa chưa bao giờ bỏ rơi ta. Ngài vẫn đang gọi, trong kiên nhẫn và âm thầm, Ngài chờ ta dừng lại đủ lâu để nhận ra và đáp lại.
Amen.


