Chúa Nhật Lòng Chúa Thương Xót: Khi Cánh Cửa Còn Đóng, Chúa Vẫn Bước Vào
Trong Tin Mừng hôm nay, các môn đệ ở trong một căn phòng với những cánh cửa đóng kín. Đó không chỉ là cánh cửa của căn nhà, nhưng còn là cánh cửa của chính tâm hồn họ. Sau biến cố Thập Giá, họ sống trong sợ hãi và thất vọng. Họ đã từng đặt hy vọng nơi Đức Giêsu, nhưng giờ đây mọi sự dường như sụp đổ. Và họ khép lại, không còn dám bước ra.
Hình ảnh ấy không xa lạ với chúng ta. Trong cuộc sống, có những lúc con người cũng rơi vào tình trạng tương tự: mệt mỏi vì công việc, tổn thương trong các mối tương quan, thất bại trong cuộc sống hay trong chính đời sống đức tin. Dần dần, ta thu mình lại. Bên ngoài vẫn đi lễ, vẫn sinh hoạt, nhưng bên trong có thể đã có một cánh cửa khép kín từ lâu.
Chính trong hoàn cảnh đó: Đức Giêsu đến và đứng giữa các môn đệ, dù cửa vẫn đóng. Ngài không gõ cửa, không đợi họ sẵn sàng. Ngài đã ở đó. Điều này cho thấy một chân lý: Thiên Chúa không chờ con người hoàn hảo rồi mới đến, nhưng Ngài đến ngay trong lúc con người còn sợ hãi, còn yếu đuối, còn chưa sẵn sàng mở lòng. Lời đầu tiên Ngài nói là: “Bình an cho anh em.” Đây không chỉ là một lời chào, nhưng là Lòng Thương Xót đi vào sự hỗn loạn trong tâm hồn con người. Đó là lời khẳng định rằng, ngay trong tình trạng mong manh nhất, con người vẫn được Thiên Chúa đón nhận và ở cùng.
Rồi Đức Giêsu cho các môn đệ xem tay và cạnh sườn, những dấu đinh và vết thương vẫn còn đó. Ngài đã phục sinh, nhưng không xóa đi các dấu tích của cuộc khổ nạn. Chính ở đây, một chân lý được mở ra: Lòng Thương Xót không xóa quá khứ, nhưng biến vết thương thành nơi gặp gỡ. Nơi mà con người tưởng là thất bại nhất, lại có thể trở thành nơi Thiên Chúa chạm vào sâu nhất. Con người thường che giấu yếu đuối của mình, nhưng Thiên Chúa không sợ những vết thương ấy. Ngài bước vào đó để chữa lành.
Câu chuyện của Tôma Tông đồ càng làm rõ điều này. Khi nghe các môn đệ khác nói rằng họ đã thấy Chúa, Tôma từ chối tin: “Nếu tôi không thấy… tôi không tin.” Đó không chỉ là sự cứng đầu, nhưng là một nỗi thất vọng sâu sắc. Khi hy vọng bị tổn thương quá nhiều, con người không còn dám tin nữa. Nhưng Đức Giêsu không loại ông ra. Ngài đến với Tôma và nói: “Hãy đặt tay vào đây.” Chính lúc đó, Tôma thốt lên: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con.” Ông tuyên xưng không phải vì hiểu hết, nhưng vì đã gặp Ngài.
Lòng Thương Xót không chỉ dừng lại ở việc chữa lành cá nhân, nhưng còn biến đổi cộng đoàn. Khi được chạm đến, các môn đệ trở thành một cộng đoàn hiệp thông, biết chia sẻ và yêu thương. Nhờ đó, họ có một niềm hy vọng mới, ngay cả khi chưa thấy rõ mọi sự. Và từ đó, họ được sai đi để trao ban chính điều mình đã nhận.
Tuy nhiên, có một thực tế cần nhìn nhận: có những người vẫn sống đời sống đạo của mình, nhưng đã đóng kín tâm hồn từ lâu. Không phải vì họ không tin, nhưng vì họ sợ phải đối diện với chính mình, sợ đối diện với Thiên Chúa. Có những vết thương mà ta biết Thiên Chúa thấy, nhưng vẫn không muốn để Ngài chạm vào.
Lời Chúa hôm nay không nói rằng: con phải thánh thiện rồi mới được đến. Nhưng nói rằng: “Ta đang ở ngay trong căn phòng đang đóng kín của con.” Có những cánh cửa, nếu không mở hôm nay, sẽ ngày càng khó mở. Có những vết thương, nếu không dám trao cho Thiên Chúa, sẽ âm thầm khép kín cả cuộc đời. Vì thế, câu hỏi không còn là “tôi có xứng đáng không”, nhưng là “tôi có dám mở ra một chút không, có dám để Chúa chạm vào vết thương của mình không”.
Lòng Thương Xót không phải là một ý niệm, nhưng là một cuộc gặp gỡ. Và trong cuộc gặp gỡ ấy, Thiên Chúa không đứng ngoài, nhưng đã hiện diện ngay trong chính cuộc đời con người. Điều còn lại là: ta có dám mở lòng để đón nhận Ngài hay không.
Dominic Thế, S.J.



