Thứ Sáu Chúa Nhật II Phục Sinh A

Trong bài đọc I hôm nay (Cv 5,34–42), ông Gamaliel đã nói:
“Nếu công việc này do loài người mà ra, thì sẽ bị phá hủy; nhưng nếu do Thiên Chúa mà ra, thì các ông không thể phá hủy được.”

Còn trong Tin Mừng (Ga 6,1–15), năm chiếc bánh và hai con cá, khi ở trong tay Đức Giêsu, đã trở thành nguồn lương thực nuôi sống cả đám đông.

Điểm chung nơi hai bài đọc hôm nay là: công trình của Thiên Chúa vượt trên mọi tính toán và giới hạn của con người.

Chúng ta thường nghĩ: “không đủ”, “không thể”, “không có ý nghĩa”. Nhưng Tin Mừng cho thấy: chính trong cái “thiếu thốn” ấy, Thiên Chúa đã và đang hoạt động. Năm chiếc bánh và hai con cá của cậu bé, trong mắt con người thì thật nhỏ bé và vô nghĩa. Nhưng khi được đặt vào tay Đức Giêsu, chúng lại trở nên nguồn sự sống cho muôn người.

Điều quan trọng không phải là số lượng. Vấn đề không phải là “ta có gì”, mà là “ta đặt điều mình có vào tay ai”.

Con người hôm nay, giữa bao bận rộn và lo âu, dễ cảm thấy sự nhỏ bé và bất lực của chính mình. Nhưng Tin Mừng hôm nay nhẹ nhàng nói với chúng ta: Thiên Chúa đã và đang hoạt động ngay trong sự nhỏ bé ấy.

Trong Thánh lễ hôm nay, điều chúng ta được mời gọi không phải là vượt thắng mọi giới hạn của mình, nhưng là trao phó chính những giới hạn ấy cho Thiên Chúa.

Và khi đó, những gì nhỏ bé nơi chúng ta sẽ dần được biến đổi, trở thành dấu chỉ của sự sống.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *