CHÚA NHẬT VI PHỤC SINH A

“Nếu anh em yêu mến Thầy…” (Ga 14,15)

Có một điều rất lạ trong đời sống đức tin hôm nay: nhiều người vẫn tin Chúa, vẫn đi lễ, vẫn cầu nguyện, nhưng sâu bên trong lại cảm thấy đời sống thiêng liêng của mình ngày càng khô cứng. Không hẳn là họ bỏ Chúa, nhưng là họ dần sống như thể Chúa chỉ còn ở bên ngoài cuộc đời mình. Đức tin vẫn còn đó, nhưng không còn chạm được vào những quyết định, những nỗi sợ hãi, những vết thương của họ nữa.

Chính trong bối cảnh ấy, lời Đức Giêsu trong Tin Mừng hôm nay vang lên: “Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy.” Thông thường, khi nghe câu này, người ta dễ nghĩ đến bổn phận, luật lệ, hay cố gắng giữ đạo cho đúng. Nhưng nếu đọc kỹ toàn bộ Tin Mừng hôm nay, ta sẽ thấy Đức Giêsu không bắt đầu từ luật, nhưng bắt đầu từ mốitương quan: “Nếu anh em yêu mến Thầy…” Điều đó có nghĩa là Kitô giáo trước hết không phải là một hệ thống luân lý, nhưng là một tương quan sống động với một Đấng là sự sống.

Vấn đề là ở chỗ nhiều khi người ta giữ đạo, nhưng chưa chắc đã sống trong tương quan ấy. Chúng ta có thể quen với các việc đạo đức, nhưng lại không còn thật sự lắng nghe điều gì đang diễn ra trong lòng mình trước mặt Chúa. Ta dễ biến đức tin thành một thói quen tôn giáo, trong khi Tin Mừng hôm nay mời gọi hãy để Đức Kitô bước vào trong đời sống nội tâm mình.

Đức Giêsu nói tiếp: “Thầy sẽ xin Chúa Cha, và Người sẽ ban cho anh em một Đấng Bảo Trợ khác.” Đấng Bảo Trợ ấy chính là Thánh Thần. Thánh Thần không hoạt động như một sức mạnh bên ngoài áp đặt con người. Ngài hoạt động từ bên trong. Ngài âm thầm soi sáng lương tâm, lay động trái tim, làm cho con người bắt đầu thấy bất an với sự giả dối của mình, bắt đầu khao khát một tìm kiếm điều gì thật hơn, sạch hơn, sâu hơn.

Nhiều khi chúng ta nghĩ rằng xa Chúa là khi không đi lễ hay không cầu nguyện. Nhưng thật ra, có một cách xa Chúa nguy hiểm hơn, đó là khi con người không còn để Thánh Thần chạm tới mình nữa. Khi họ sống hoàn toàn theo quán tính, theo áp lực, theo cái tôi, và dần đánh mất khả năng tự hỏi: “Điều tôi đang sống có thật sự dẫn tôi đến sự sống không?”

Bài đọc II hôm nay, thánh Phêrô nói một câu rất quan trọng: “Hãy luôn sẵn sàng trả lời cho bất cứ ai chất vấn về niềm hy vọng của anh em.” (1 Pr 3,15) Ngài không nói: “hãy bảo vệ một lý thuyết”, nhưng nói: “hãy làm chứng cho niềm hy vọng.” Hy vọng Kitô giáo không phát sinh vì đời sống dễ dàng. Trái lại, rất nhiều người hôm nay bên ngoài vẫn ổn, nhưng bên trong lại kiệt quệ. Người trẻ mất phương hướng. Gia đình sống gần nhau nhưng xa nhau. Con người kết nối liên tục nhưng cô đơn trong sâu thẳm.

Trong một thế giới như vậy, điều người ta cần không chỉ là những lời dạy về đạo, nhưng là gặp được những Kitô hữu có một điều gì đó khác: một sự bình an không đến từ thành công, một sự tự do không lệ thuộc ánh nhìn người khác, và một tình yêu không hoàn toàn bị điều kiện hóa bởi lợi ích. Nhưng điều đó không thể diễn xuất được. Nó chỉ có thể xuất hiện khi người ấy thực sự sống với Chúa Thánh Thần.

Trong bài đọc I, chúng ta thấy các tông đồ đặt tay ban Thánh Thần cho những người Samaria mới lãnh nhận đức tin (Cv 8,14-17). Đây không chỉ là một nghi thức. Nó cho thấy đức tin Kitô giáo không dừng ở việc “tin rằng Thiên Chúa hiện hữu”, nhưng là để chính sự sống Thiên Chúa đi vào con người. Đó là điều rất nhiều người Công giáo hôm nay thiếu: không phải thiếu kiến thức đạo, nhưng thiếu một kinh nghiệm nội tâm thật sự với Thiên Chúa.

Vì thế, điều Tin Mừng hôm nay mời gọi không phải chỉ là “cố gắng sống tốt hơn”, nhưng là mở lại không gian cho Thánh Thần hoạt động, với những việc cụ thể như: cầu nguyện với con người thật của mình, không che giấu sự mệt mỏi của mình trước mặt Thiên Chúa, dành thời gian thinh lặng với Chúa mỗi ngày. Thánh Thần Chúa đến trong sự thật, khi sống trong sự thật, chúng ta sẽ được gặp Thiên Chúa.

Kính thưa cộng đoàn, Đức Giêsu hôm nay không chỉ hỏi ta có giữ đạo không. Ngài hỏi: “Con có thật sự yêu Thầy không?” Yêu không chỉ bằng cảm xúc hay lời nói, nhưng bằng việc để cho Thánh Thần biến đổi cách mình sống, cách mình yêu, cách mình nhìn người khác, và cách mình đối diện với chính mình.

Amen.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *