CHÚA NHẬT V PHỤC SINH NĂM A
“Anh em đừng xao xuyến”
Hôm nay, Chúa Giêsu nhắn nhủ môn đệ rằng: “Anh em đừng xao xuyến.” Đây không phải là một lời khuyên chung chung, nhưng được nói trong một hoàn cảnh rất cụ thể: các môn đệ đang đứng trước một biến cố làm lung lay tất cả. Thầy của họ sắp ra đi, và những gì họ từng bám víu dường như đang sụp đổ.
Trong hoàn cảnh ấy, Đức Giêsu không giải thích dài dòng, cũng không hứa loại bỏ mọi khó khăn. Ngài đi thẳng vào điềucăn cốt nhất: “Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy.” Như vậy, điều Ngài muốn chạm tới không phải là hoàn cảnh bên ngoài, nhưng là nền tảng nội tâm của con người. Xao xuyến không chỉ là một cảm xúc thoáng qua, nhưng là dấu hiệu cho thấy đời sống đang thiếu một điểm tựa vững chắc.
Nếu nhìn lại chính mình, chúng ta sẽ thấy lời này cũng đang chạm đến mình. Con người hôm nay đang phải đối diện vớinhiều bất ổn: áp lực công việc, những mối tương quan mong manh, những lo lắng về tương lai, và cả những khoảng trống nội tâm khó gọi tên. Nhiều khi chúng ta cố gắng giải quyết từng vấn đề, nhưng lại ít khi dừng lại để tự hỏi xem đời sống của tôi đang được xây dựng trên nền tảng nào?
Bài đọc thứ nhất (Cv 6,1-7) cho thấy cộng đoàn tiên khởi cũng không tránh khỏi khủng hoảng. Sự bất mãn và chia rẽ đã xuất hiện ngay trong lòng Giáo Hội. Tuy nhiên, điều đáng chú ý là cách các Tông đồ đối diện với tình huống ấy. Các ngài không để mình bị cuốn hoàn toàn vào những vấn đề tổ chức hay quản trị, nhưng xác định lại điều cốt lõi: “Chúng tôi phải chuyên lo cầu nguyện và phục vụ Lời Chúa.” Quyết định này không phải là né tránh trách nhiệm, nhưng là một hành vi phân định: giữ vững điều nền tảng để mọi việc khác được đặt đúng chỗ. Trong đời sống của mình, chúng ta cũng đối diện với nguy cơ là khi bị cuốn vào công việc, lo toan và áp lực, ta có thể để điều chính yếu trở thành thứ yếu. Đức tin vẫn còn đó, nhưng không còn là nền tảng thực sự định hướng cho đời sống. Chính sự đảo lộn này làm cho con người dễ rơi vào xao xuyến, vì họ đang cố gắng đứng vững trên những điều không đủ sức nâng đỡ họ.
Thánh Phêrô, trong bài đọc thứ hai (1 Pr 2,4-9), đưa chúng ta đi sâu hơn vào chiều kích căn bản ấy khi nói rằng: “Anh em hãy đến cùng Đức Kitô… để trở nên những viên đá sống động.” Hình ảnh này cho thấy đời sống Kitô hữu không phải là một thực tại riêng lẻ, nhưng là một công trình được xây dựng, trong đó Đức Kitô là “đá góc tường.” Nếu viên đá góc bị thay thế, toàn bộ công trình sẽ mất sự vững chắc. Vìe thế, nếu không đặt đời mình trên Đức Kitô, con người sẽ đặt nó trên một điều gì khác. Có thể là thành công, tiền bạc, sự công nhận của người khác, hoặc chính cảm xúc của mình. Nhưng tất cả những điều đó đều có giới hạn. Khi chúng thay đổi hoặc sụp đổ, con người không tránh khỏi xao xuyến, bởi vì nền tảng của họ không đủ vững.
Tin Mừng hôm nay (Ga 14,1-12) đưa chúng ta đến điểm trung tâm khi Đức Giêsu nói: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống.” Đây không phải là một định nghĩa, nhưng là một mặc khải. Đức Giêsu không chỉ chỉ đường, nhưng chính Ngài là con đường. Điều đó có nghĩa là đức tin không dừng lại ở việc biết điều đúng, nhưng là bước vào một tương quan sống động với chính Ngài. Có một sự thật là nhiều khi con người vẫn tin, nhưng lại không thực sự để Đức Kitô trở thành nền tảng cho những chọn lựa cụ thể của mình. Họ vẫn cầu nguyện, vẫn tham dự phụng vụ, nhưng khi phải quyết định trong đời sống hằng ngày, họ lại để những tiêu chuẩn khác dẫn dắt. Chính sự tách biệt giữa đức tin và đời sống này làm cho nội tâm con người bị chia cắt, và xao xuyến.
Vì thế, Lời Chúa hôm nay không chỉ là một lời an ủi, nhưng là một lời mời gọi hoán cải: trở về với nền tảng đích thực của đời mình. Hoán cải cần bắt đầu từ những chọn lựa cụ thể. Khi một người dành lại thời gian cho cầu nguyện giữa nhịp sống bận rộn, khi họ chọn sống trung thực trong một hoàn cảnh dễ thỏa hiệp, khi họ dám đặt câu hỏi về điều đang thực sự chi phối đời mình, thì chính trong những bước nhỏ bé ấy, nền tảng đang được tái lập.
“Đừng xao xuyến” không phải là một mệnh lệnh tách rời khỏi thực tế, nhưng là một lời mời đặt lại đời mình trên Đấng duy nhất có thể nâng đỡ nó. Khi con người thực sự đặt nền tảng nơi Đức Kitô, xao xuyến không biến mất ngay lập tức, nhưng không còn là điều quyết định họ nữa. Bởi vì lúc đó, họ không còn đứng trên những gì dễ thay đổi, nhưng trên chính Đấng là Con Đường, Sự Thật và Sự Sống.
Dominic Thế, S.J.


